#16812: Người tôi yêu là tay vịn

#16812: Người tôi yêu là tay vịn 
Tôi là sinh viên k54 NEU, đã ra trường và đi làm. đặc thù công việc của tôi cũng hay phải đi tiếp khách và tiếp sếp. dĩ nhiên là sau mỗi lần đi nhậu cao hứng thì mọi người lại rủ nhau đi hát vài bài.
Lần đó, sau khi nhậu với khách hàng, mọi người lại rủ nhau đi ca 2 vào quán karaoke, đó là lần đầu tôi gặp em. Em chả có ấn tượng gì, như mọi tay vịn khác thôi! Tôi có rủ em ra hát song ca với tôi. Em hát làm tôi thật bất ngờ. Tôi vẫn còn nhớ đó là một bài hát buồn, em hát như có cả tình cảm của mình trong đó, làm tôi mê đắm. Sau đó tôi ngồi với em một lúc hỏi vu vơ, thì em có nói em là sinh viên đi làm thêm. Tôi có gặng hỏi em học trường gì, thì sau mấy lần em cũng nói em học trường *** . Tôi xin sđt em thì em cũng có cho. Lúc đầu tôi ko tin lắm, nhưng khi tìm zalo của em theo sđt, thì đó là zalo chính chủ, không có một chút dấu vết nào zalo mấy em gái cả. Tò mò, tôi nhờ thằng bạn học cùng trường mà em nói tìm hiểu thử, thì đúng là có tên em trong danh sách sinh viên của trường, với ngày sinh trên zalo đó. Thế rồi tôi cũng nhắn tin làm quen tâm sự. Em là sinh viên năm hai trường ***, hiện đang ở ktx, gia đình em hoàn cảnh lắm, nên em phải đi làm cái nghề này thôi. Em còn nói em chỉ đi làm tay vịn, chưa đi làm gái ngủ với khách bao giờ, mặc dù có nhiều người gạ, nhưng em chỉ làm cái này thôi.
Từ đó thỉnh thoảng tôi và em cũng hò hẹn đi chơi mấy lần. Em vui tính, hồn nhiên, nhưng thỉnh thoảng có nét buồn, và không muốn tôi nhắc chuyện em làm nghề đó. em có bảo em sẽ đổi nghề, đi tìm một công việc khác, nhưng bây giờ em đang cần tiền, nên chưa được.
Hôm trước, tôi có rủ em đi xem count down trên bờ hồ. về muộn, ktx đóng cửa. Tôi bảo em về nhà trọ của tôi. Em có cho tôi ôm hôn, nhưng dứt khoát không cho tôi làm gì. Em nói em làm nghề này thật, nhưng chưa bao giờ ngủ với ai. Kể cả tôi. Em dứt khoát, và tôi cũng tôn trọng em, nên chúng tôi cũng chỉ ôm nhau ngủ, không có gì xảy ra! Thế rồi sáng hôm sau, em có nhờ tôi đèo ra viện. Cuối cùng thì tôi cũng đã biết, bố em đang phải chạy thận, và em phải đi làm nghề này cũng chỉ để lo cho bố em mà thôi!
Trước hoàn cảnh và nghị lực của em, tôi thật sự muốn che chở cho em. Yêu em mất rồi! Nhưng tôi còn ngại nếu sau này gia đình hoặc bạn bè tôi biết em làm nghề này. Em cũng từng nói với tôi rằng: Em không muốn yêu, em không muốn làm ai khổ vì em, em không xứng đáng có được hạnh phúc. Thật sự tôi yêu em rất nhiều, nhưng còn chưa dám nói! không biết nên làm như thế nào đây.

Không có nhận xét nào